Thursday, 18/10/2018 - 12:25|
CHÀO MỪNG CÁC BẠN ĐẾN VỚI WEBSITE TRƯỜNG THCS&THPT BẾN QUAN
A- A A+ | Chia sẻ bài viết lên facebook Chia sẻ bài viết lên twitter Chia sẻ bài viết lên google+

TRI ÂN THẦY CÔ

Những cảm xúc chân thành của em gửi tới thầy cô nhân ngày 20/11

Những cảm xúc chân thành của em gửi tới thầy cô nhân ngày 20/11


   Tuổi học trò mơ mộng- kỉ niệm học trò đầy ắp, song đậm nét trong tôi là hình ảnh về cô giáo chủ nhiệm tôi năm lớp một. Cô giáo với dáng người cao, gầy cùng những tình cảm chân thành dành cho học sinh luôn đông đầy trong kí ức tôi.

  Ngày ấy… cái ngày đáng nhớ nhất trong cuộc đời tôi, khi mọi thứ trước mắt thật xa lạ với một đứa trẻ như tôi và nhất là không có mẹ ở bên. Tôi lấy hết dũng khí để bước vào lớp và cô giáo đã đón lấy cái nhìn sợ hãi của tôi bằng ánh mắt âu yếm như một người mẹ hiền ấp ủ đứa con yêu quý của mình. Bằng sự nhiệt tình, trách nhiệm của tấm lòng chan chứa yêu thương cô đã chấp cánh cho chúng tôi những ước mơ đầu đời. Nhưng có lẽ bài học đầu tiên mà cô dành cho tôi không phải là những con chữ đơn điệu mà đó là bài học về ý chí, nghị lực không lùi bước trước khó khăn để đạt tới thành công.

  Ngày đó, nhà tôi nghèo lắm, không chỉ nhà tôi mà nhà giàu nhất cũng chỉ có mấy gian và có đủ cái ăn hằng ngày mà thôi. Cũng chính vì điều đó mà học sinh lên lớp không đều và ba mẹ cũng muốn con ở nhà để làm việc.

                                          

  Ngôi trường mà chúng học cũng chỉ là mấy gian nhà tạm bợ đủ để mấy cô trò che mưa che nắng. Ngày ngày tôi đi học nhưng trong lòng lại lo lắng vì mùa đông sắp đến, con đường đến trường của tôi sẽ khó khăn hơn. Tôi yêu cô giáo lắm, cô giáo dìu dắt tôi những nét chữ đầu tiên, dạy tôi phải biết yêu thương con nguời. Cô cũng rất vất vả, cứ mấy ngày lại phải đến nhà học sinh để vận động gia đình cho các em trở lại trường. Nhưng cuộc sống khó khăn ba mẹ vất vả bao nhiêu cũng không đủ. Thế rồi một ngày tôi nghỉ học… rồi hai ngày…ba ngày… Tôi thương ba mẹ nên ở nhà giúp đỡ một vài công việc. Tôi nghĩ bụng “ cô giáo có nhiều học sinh như thế nên thiếu mình chắc cô cũng không buồn đâu”. Tôi an tâm ở nhà.


  Hôm sau, có mấy đứa bạn đến nhà bảo rằng cô giáo bị ốm, tôi cùng các bạn đến thăm cô. Con đường vào nhà cô xa và khó đi quá, nếu trời mưa to rất dễ trượt ngã. Vậy mà cô không bỏ một buổi lên lớp nào cả. Bước vào ngôi nhà nhỏ nhưng rất sạnh sẽ, tôi thấy cô đang nằm trên giường và trông cô xanh xao gầy đi nhiều. Nhìn hết những khuôn mặt thân thương một lượt rồi cô nắm lấy bàn tay nhỏ của tôi và nói bằng hơi ấm của lòng mình “ sao em lại nghỉ học, em có biết điều đó làm cô rất buồn, bởi tương lai của em sẽ ra sao?”. Tôi im lặng, lòng tôi thắt lại, tôi lấy hết can đảm nhìn vào mắt cô ở đó đang ánh lên hi vọng và niềm tin. Cô đã giúp tôi nhận ra điều bí ẩn của cuộc sống. Thế rồi, tôi đi học trở lại, cô cũng khỏe để lên lớp dìu dắt chúng tôi đi tiếp cuộc hành trình đến với tri thức. Giây phút ấy trong tôi vẫn luôn khắc ghi bài học đầu tiên mà cô dành cho tôi là bài học làm người- phải biết vượt qua khó khăn vưon lên trong cuộc sống. Tự hứa với lòng mình sẽ không làm cô buồn, tôi đã cố gắng học tập và rèn luyện thật nhiều. Có đôi khi tôi nghĩ dù mình không phải là nguời làm cô giáo ốm nhưng đã làm cho cô giáo thất vọng, dù rất muốn xin lỗi cô nhưng mãi tôi vẫn chưa đủ can đảm để nói lên điều đó.

  Dù hoàn cảnh và điều kiện còn nhiều khó khăn cô vẫn ở lại vùng đất này ươm những mầm non cho tương lai. Mùa đông, đến mang theo những cơn gió lạnh cắt da, thế mà vẫn có những bạn đi chân đất đến lớp phòng học lại không kín gió. Cô trò tôi cùng nhau sưởi ấm bằng đống lửa nhỏ nhóm giữa lớp. Thương học sinh nước mắt cô rơi, cô khóc phải chăng vì cuộc sống quá khó khăn, vì những đứa học trò nghèo không có dép để mặc phải cắn răng chịu đựng cái rét thấu xương.

  Tôi vẫn đi học, không bỏ giữa chừng. Chính cô và niềm tin cô giành cho tôi đã giúp tôi có động lực vượt qua tất cả. Nếu ngày ấy không có những động viên của cô thì chắc tôi vẫn mãi là một cô bé bị chôn vùi trong căn lều tạm nơi góc núi, không kiến thức,không tương lai.

  Đến bây giờ, có biết bao sóng gió xảy đến với tôi nhưng với nghị lực đã được nhen nhóm cùng bài học đầu tiên đó đã giúp tôi vượt qua tất cả để tiếp tục khẳng định mình. Tôi còn nhớ ai đó đã từng nói rằng thành công sẽ đến khi ước mơ đủ lớn. Và với tôi, kỉ niệm về cô với bài học làm người đầu tiên sẽ mãi theo tôi trong suốt cuộc đời…  

                                               

                    ( Bài viết của em: Nguyễn Lệ Thùy- Lớp 103 Trường THPT Bến quan).


Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết